Hôm nọ rơi nặng như đá
giữa phố xá đông người
Hôm đó nghe lòng tức tửi
như cổ người treo trong đêm
Hôm kia đang ngủ êm đềm
trên bậc thềm nghe lá rơi thảng thốt
Hôm qua nghe mưa mái dột
trong cao ốc xa hoa
Hôm trước nghe ta ướt nhòa
buổi sáng hoa ngập tràn nắng
Hôm bữa nghe ta trống vắng
rối loằng ngoằng những sợi tương tư
Hôm rồi muốn được vô tư
cười mà tự nhiên méo
Hôm ấy thấy ta nghèo
bước mà cheo leo phố thị
Hôm nào tưởng còn mộng mị
chẳng bận nghĩ suy giữa thật đời
Hôm nay sao thấy chơi vơi
chợ trời đông đúc nghe lòng đa đoan
-meo-
"đa đoan vì cả tin"
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét