Nửa chừng xuân em trượt
về con dốc xuân thì
cỏ lá tươi xanh rì
trinh trắng như mây nước
Phố Phái cổ lô nhô
nhớ nhung eo đàn bà
Em - phù dung - son mới
quay lưng đời , chơi trăng
Nửa chừng xuân em trượt
hụt chân té sen đầm
Đâu rồi cơn mưa ấy
lá đây khô sắp vàng
Tình ơi tình em gánh
em cưng nựng như con
Vậy mà ai tạt lon
dép bay lạc vô thúng
Nửa chừng xuân em trượt
em thấy đời nghiêng nghiêng
thấy lòng mình rôi rối
cơ mang thấy mơ màng
Chợt mưa xuân trên phố
khiến em muốn đâm chồi
Thế rồi 1 tiếng sét
làm điếng người , lặng im
"vàng phai nhè nhẹ ..."

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét