khi cô đơn là yên lặng
tịnh ko 1 lời nói
cái chết trong yên lặng
lại là sự sống của người đàn bà đẹp ko biết hối tiếc
"cúc trắng thì vẫn là cúc"
-meo-
21/08/09
vội 24/03/09
tắt nắng
trốn vào vườn yêu
ngậm cỏ , hái nấm
nướng xúc xích trong bếp 37 độ 5
tắt đường
trốn vào ngõ yêu
thò đầu vào cửa sổ , kéo cửa sắt đưa tay vào bên trong
ăn chè 1 gánh 2 thúng
tắt nến
lăn trên bàn yêu
đạp tách pha lê , đè sứ hoa văn
"đầu" anh dính thức ăn em liếm
tắt đèn
lao vào nhà yêu
giữa bóng tối ôm ấm nóng
mân mê giường , tủ , cầu thang … chẳng chừa lối d
tắt , tắt hết
sợ ngày mai ko kịp để yêu
“cái thứ gì đốt cháy ầm ĩ chỉ ra đc 1 tí nước”
-meo-
trốn vào vườn yêu
ngậm cỏ , hái nấm
nướng xúc xích trong bếp 37 độ 5
tắt đường
trốn vào ngõ yêu
thò đầu vào cửa sổ , kéo cửa sắt đưa tay vào bên trong
ăn chè 1 gánh 2 thúng
tắt nến
lăn trên bàn yêu
đạp tách pha lê , đè sứ hoa văn
"đầu" anh dính thức ăn em liếm
tắt đèn
lao vào nhà yêu
giữa bóng tối ôm ấm nóng
mân mê giường , tủ , cầu thang … chẳng chừa lối d
tắt , tắt hết
sợ ngày mai ko kịp để yêu
“cái thứ gì đốt cháy ầm ĩ chỉ ra đc 1 tí nước”
-meo-
Đam mê 26/02/2009
khó chịu miên man đến từ quả chuối
em mơ màng
chiều d rất nhanh
1 ngày vô nghĩa
mọi thứ đều vô nghĩa trong sự nghi ngờ
bàn tay em … thật lạ
em nhìn ngắm con người
xấu xí cầu kì
đẹp đẽ đau khổ
hóa ra sự đơn giản lại là 1 bài toán rất khó
và cái đẹp lại là sự bất công của tự nhiên
miên man vô định giữa vô biên và hữu hạn
cuộc đời - hóa ra như trò đùa cười cợt
em hận chúa
em hận cuộc sống này
hận sự tiến hóa chậm chạp
hận mọi thứ quy luật đều vô lý
hận tất cả
hận cả em và cả anh
tại sao lại như vậy ?
đam mê , thèm khát
ức chế , bệnh hoạn
tiền
phải !
em cần tiền để định nghĩa lại vài thứ
trong sự vô lý , vô nghĩa và vô định , em thật sự cần vài điểm tựa
em phải lao động
em phải đè nén , nhìn mình tàn phai
em lại chửi chúa
em đè nén , tàn phai , chửi chúa
và rồi em lao động
em làm đẹp 1 cách ngơ ngác và em sẽ định nghĩa em như 1 con điếm vừa ngu vừa già
đụ má sự xấu xa
“tiền trao chuối đưa”
-meo-
em mơ màng
chiều d rất nhanh
1 ngày vô nghĩa
mọi thứ đều vô nghĩa trong sự nghi ngờ
bàn tay em … thật lạ
em nhìn ngắm con người
xấu xí cầu kì
đẹp đẽ đau khổ
hóa ra sự đơn giản lại là 1 bài toán rất khó
và cái đẹp lại là sự bất công của tự nhiên
miên man vô định giữa vô biên và hữu hạn
cuộc đời - hóa ra như trò đùa cười cợt
em hận chúa
em hận cuộc sống này
hận sự tiến hóa chậm chạp
hận mọi thứ quy luật đều vô lý
hận tất cả
hận cả em và cả anh
tại sao lại như vậy ?
đam mê , thèm khát
ức chế , bệnh hoạn
tiền
phải !
em cần tiền để định nghĩa lại vài thứ
trong sự vô lý , vô nghĩa và vô định , em thật sự cần vài điểm tựa
em phải lao động
em phải đè nén , nhìn mình tàn phai
em lại chửi chúa
em đè nén , tàn phai , chửi chúa
và rồi em lao động
em làm đẹp 1 cách ngơ ngác và em sẽ định nghĩa em như 1 con điếm vừa ngu vừa già
đụ má sự xấu xa
“tiền trao chuối đưa”
-meo-
Nửa chừng xuân 30/12/2008
Nửa chừng xuân em trượt
về con dốc xuân thì
cỏ lá tươi xanh rì
trinh trắng như mây nước
Phố Phái cổ lô nhô
nhớ nhung eo đàn bà
Em - phù dung - son mới
quay lưng đời , chơi trăng
Nửa chừng xuân em trượt
hụt chân té sen đầm
Đâu rồi cơn mưa ấy
lá đây khô sắp vàng
Tình ơi tình em gánh
em cưng nựng như con
Vậy mà ai tạt lon
dép bay lạc vô thúng
Nửa chừng xuân em trượt
em thấy đời nghiêng nghiêng
thấy lòng mình rôi rối
cơ mang thấy mơ màng
Chợt mưa xuân trên phố
khiến em muốn đâm chồi
Thế rồi 1 tiếng sét
làm điếng người , lặng im
"vàng phai nhè nhẹ ..."
Sắc đẹp 27/12/2008
Trời đã trao cho ta 1 sắc đẹp
đẹp tựa mộng dài của sỏi đá ngàn thu
và lòng ta ,
nơi con người vần xoay rồi thắm lại
đọng cho ta những ý thơ tình tứ
vĩnh cửu như tình yêu
lặng im như vật chất
ta lên ngai vàng của nhân sư chán chê sự dốt nát
tim ta hóa ngây thơ như thiên nga trắng nõn
đừng lay động ...
đừng lay động ...
kẻo hỏng đường nét ...
Và rồi ta sẽ ko còn khóct
a cũng sẽ ko còn cười
kìa những nhà thơ đang đứng trc mặt ta
đâu rồi sự kiêu hãnh , hỡi những tượng đài diễm lệ ?
Phí chưa , ôi , cả cuộc đời khổ luyện
những tình nhân ngoan ngoãn bị ta mê hoặc
do gương sáng ngự trị tạo vật nguy nga :
đẹp tựa mộng dài của sỏi đá ngàn thu
và lòng ta ,
nơi con người vần xoay rồi thắm lại
đọng cho ta những ý thơ tình tứ
vĩnh cửu như tình yêu
lặng im như vật chất
ta lên ngai vàng của nhân sư chán chê sự dốt nát
tim ta hóa ngây thơ như thiên nga trắng nõn
đừng lay động ...
đừng lay động ...
kẻo hỏng đường nét ...
Và rồi ta sẽ ko còn khóct
a cũng sẽ ko còn cười
kìa những nhà thơ đang đứng trc mặt ta
đâu rồi sự kiêu hãnh , hỡi những tượng đài diễm lệ ?
Phí chưa , ôi , cả cuộc đời khổ luyện
những tình nhân ngoan ngoãn bị ta mê hoặc
do gương sáng ngự trị tạo vật nguy nga :
Mắt ta ,
mắt ta đón nguồn sáng đẹp vĩnh hằng !
-meo-
"ta - nguồn sáng đẹp vĩnh hằng !"
(dịch từ bài "La beauté" của Charles Beaudelaire)
Hết một ngày 28/07/2007
Hết một ngày
Dưới ánh sáng xanh xao
cuộc sống trơ tráo múa may hoang dại
quay cuồng vì những điều ta không hiểu
chóng vánh qua nhanh như chân trời hoàng hôn
Màn đêm khoái lạc dâng lên
xoa dịu mọi linh hồn , kể cả kẻ đói
xóa sạch mọi buồn đau , kể cả xấu hổ .
Nhà thơ tự nói với mình : " Hết rồi !
Tinh thần tôi , cũng như cột sống của tôi
Nó nài nỉ đòi được nghỉ ngơi !
Tim tôi ngập tràn những mộng mị tang tóc
Tôi sẽ nằm ngửa
cuộn mình trong rèm cửa nhà bạn ,
Ôi bóng đêm dịu êm ! "
-meo-
(dịch từ bài La fin de la journée của Charles Baudelaire)
Dưới ánh sáng xanh xao
cuộc sống trơ tráo múa may hoang dại
quay cuồng vì những điều ta không hiểu
chóng vánh qua nhanh như chân trời hoàng hôn
Màn đêm khoái lạc dâng lên
xoa dịu mọi linh hồn , kể cả kẻ đói
xóa sạch mọi buồn đau , kể cả xấu hổ .
Nhà thơ tự nói với mình : " Hết rồi !
Tinh thần tôi , cũng như cột sống của tôi
Nó nài nỉ đòi được nghỉ ngơi !
Tim tôi ngập tràn những mộng mị tang tóc
Tôi sẽ nằm ngửa
cuộn mình trong rèm cửa nhà bạn ,
Ôi bóng đêm dịu êm ! "
-meo-
(dịch từ bài La fin de la journée của Charles Baudelaire)
phản biện 13/08/2008
Tư duy em phát triển từ những kỷ niệm buồn
từ đó em thấy :
Thế giới là lò lửa nấu nướng sự tiến hóa
Nhân loại là sở thú , hư chuồng là xơi nhau
Sinh mạng là trò đùa nghiệt ngã của thượng đế
Chính trị là sân khấu của những nghệ sĩ trôi nổi
Xã hội là cái ghế đinh khổng lồ mà ai cũng muốn thoát ra
Kinh tế là cái hầm phân để Chính sách làm việc bón cây
cho Pháp luật có bóng mát dễ thở đỡ mùi Văn hóa nhà vệ sinh công cộng bốc lên hôi thối
Tư bản là gió tự do
Cộng sản là trái hy sinh
Triết lý là mạng nhện lâu năm
Lý tưởng là cái gai trong mắt
khi Hi vọng là ngọn nến tàn lụi chảy thành bãi sáp
và Định kiến đóng cái hòm nhốt ham muốn của em trong nhà thờ Dư luận
Em chạy trốn nhưng em chán lối thoát hiểm Tôn giáo
khi Sự thật là tấm gương đã bị bầy chiên đập vỡ
Em chìm nghỉm trong hồ ko đáy của Ước mơ
buồn thảm trông về chân trời Chân lý ko bao giờ tới đc
Hỡi phủ định của phủ định
Hãy phủ định em
-meo-
"ngộ độc triết học"
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
